NHỚ VỀ TRƯỜNG CẤP 3 NAM QUẢNG TRẠCH

Thứ tư - 15/11/2017 03:48
Hoàng Đình Bường - Học sinh lớp A Khóa 1966-1969
NHỚ VỀ TRƯỜNG CẤP 3 NAM QUẢNG TRẠCH
Đất trời mỗi năm có một mùa xuân. Đời người ai cũng có một thời tuổi trẻ gắn bó với quê hương và ngôi trường trong trẻo tuổi ấu thơ. Nhưng sâu đậm hơn cả vẫn là lứa tuổi học trò cấp 3 “áo chưa sờn đã chật”, đầy ắp mộng mơ, vô tư, trong trắng.
Tôi cũng có một thời như thế để nhớ, nỗi nhớ chạy dài suốt nửa thế kỷ cùng với trường cấp 3 Nam Quảng Trạch thân yêu.
Năm 1966, chiến tranh “leo thang” ra miền Bắc đã gần hai năm, Quảng Bình trở thành chảo lửa. Lứa học sinh cấp 3 chúng tôi lãnh trọn ba năm trong đạn bom của giặc Mỹ. Nhiều bạn đã ngã xuống khi đang còn ngồi trên ghế nhà trường như Mai Xuân Dân (Quảng Sơn), Cảnh (Quảng Minh), Phùng (Quảng Văn)… Và sau đó là hàng loạt học sinh trường Nam xông ra mặt trận, nhiều người không trở về như Nguyễn Xuân Hoài, Mai Xuân Hoanh, Trần Ngọc Bích, Đinh Xuân Phúc…
Chiến tranh đã chọn thế hệ chúng tôi để thử thách khi còn đang cắp sách đến trường. Tuổi trẻ học đường chúng tôi là gian khổ, khó khăn, ác liệt, cái chết luôn rình rập. Hoàn cảnh sống nghiệt ngã nhưng “dạy ra dạy, học ra học, thầy ra thầy, trò ra trò”, thế mới là sự lạ! Các bạn trẻ sinh ra và lớn lên sau chiến tranh khó mà hiểu được những điều tôi đã nói trên.
Không chỉ có vươn lên “Dạy tốt, học tốt”, trường còn là pháo đài đánh Mỹ. Giáo viên và học sinh tổ chức trực chiến bắn máy bay, tham gia chiến dịch vận tải hàng vào chiến trường. Ba cái Tết 1967,1968,1969, thầy trò trần mình trong bom đạn vận chuyển lương thực, vũ khí ra tiền tuyến, có mặt ở các trọng điểm ác liệt như bến phà Phú Trịch, bến phà Gianh và xã Quảng Phúc.
Hai năm đầu chúng tôi học trong nhà dân, đóng rải rác ở thôn Cao Cựu, xã Quảng Hòa. Đến năm lên lớp 10 thì tự làm hầm lán, có sàn chống bom bi để học riêng. Nếu lấy đường từ Quảng Hòa lên Quảng Sơn làm trục cos, đường ra phía trên làng Cao Cựu là trục sin thì lớp chúng tôi ở trên đường phân giác. Vị trí đắc địa, ai mà không nhớ! Thầy Mai Xuân Trang, chủ nhiệm lớp 10A chúng tôi còn động viên học sinh làm thêm một thư viện cạnh lớp với hàng trăm đầu sách. Thuở đó sách hiếm lắm, chúng tôi luân chuyển nhau say sưa đọc sau những giờ học. Bây giờ thì sách thừa mứa nhưng không mấy người đọc ?
Học sinh hồi đó học muộn, ra trường có người đã ở tuổi hai mươi. Cùng học một lớp nhưng lệch nhau vài ba tuổi là chuyện thường tình. Chiến tranh đã luyện nung con người già dặn và luôn gắn với thời cuộc. Chuyện riêng tư, đặc biệt là tình cảm nam nữ có phần dại khờ hơn thế hệ sau này nhiều. Ở trong lớp có mấy bạn nữ xinh xinh, có cô lại học giỏi đáng nể, nhiều anh nghiêng ngó nhưng không dám “xông lên” thổ lộ tình cảm. Sau này gặp nhau nhiều bạn đã gửi tâm sự qua câu thơ:
Ta đã đi qua những năm tháng không ngờ
Vô tư quá để bây giờ xao xuyến!
Phần đa là vậy nhưng cũng có anh dám “đánh lẻ, liều mạng” tỏ tình nhưng rồi cũng chẳng đâu vào đâu, kết cục “vô nghiệm”:

Buổi tan trường em đếm bước trục ngang
Anh vụng dại mãi tìm trên tiệm cận
Tuổi học trò cấp 3 “lứa 66” chúng tôi vô tư và vụng dại, để lại vô vàn kỷ niệm bâng khuâng, ngân dài trong nỗi nhớ.
Tôi xa trường, vào đại học, tham gia chiến đấu ở chiến trường Trị Thiên, rồi dạy học, nghỉ hưu, đến nay đã nửa thế kỷ. Nhiều thầy cô đã … ra đi. Không ít bạn bè cũng về cõi vĩnh hằng do chiến tranh và bệnh tật. Góc kỷ niệm tuổi học trò của chúng tôi không có một ngôi trường, một lớp học, một sân chơi có cây bàng, cành phượng đỏ như bây giờ nhưng vô cùng luyến nhớ, sâu nặng ân tình của một thời đã qua không bao giờ trở lại.
Bạn bè, thầy cô và “ngôi trường nhân dân” cuộn mãi trong ký ức tôi cùng với một ngôi trường mới mang tên Lê Hồng Phong bề thế là nguồn cảm xúc hun đúc trong bài thơ “ Nhớ về trường cấp 3 Nam Quảng Trạch”:
Chào ngôi trường tròn tuổi năm mươi
Giữa thiên niên kỷ mới chói ngời
Vươn tầm trí tuệ trong thời đại
Gặt mỗi mùa vui rạng mặt người

Nắng mới trải vàng sân trường mới
Hàng cây gọi gió thuở ấu thơ
Thời trái tim bừng bừng ngọn lửa
Buồn vui vô cớ tuổi học trò

Chín đỏ hồn tôi mùa thu trước
“Áo ngụy trang” xanh biếc sắc trời
Bâng khuâng trống điểm giờ khai giảng
Mấy chục năm rồi hỡi người ơi!

Hình bóng trường Nam mãi trong tôi
Lâm Xuân yêu dấu quyện tình người
Hòa Ninh nhuộm tím trời thương nhớ
Ngôi trường nằm trọn giữa vành nôi

Đâu rồi bạn cũ trường xưa ấy
Lớp học chia “ca” trải tháng ngày
Bom đánh cắt ngang lời thầy giảng
Máu bạn bè thấm đỏ bàn tay!

Giang cánh chim bay cùng xứ sở
Hồn quê trú ngụ một ngôi trường
Ta đã lớn hay ta còn nhỏ
Hỡi trường Nam ta mến ta thương ? 

Tác giả bài viết: (Theo Hoàng Đình Bường- Học sinh củ)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

  • VĂN BẢN MỚI

Kế hoạch tuần 6 năm học 2021 - 2022

Kế hoạch tuần 6 năm học 2021 - 2022

Lượt xem:9 | lượt tải:7

Kế hoạch tuần 5 năm học 2021 - 2022

Kế hoạch tuần 5 năm học 2021 - 2022

Lượt xem:14 | lượt tải:10

Kế hoạch tuần 4 năm học 2021 - 2022

Kế hoạch tuần 4 năm học 2021 - 2022

Lượt xem:19 | lượt tải:14

Kế hoạch tuần 3 năm học 2021 - 2022

Kế hoạch tuần 3 năm học 2021 - 2022

Lượt xem:27 | lượt tải:12

Kế hoạch tuần 2 năm học 2021 - 2022

Kế hoạch tuần 2 năm học 2021 - 2022

Lượt xem:30 | lượt tải:13
  • THỐNG KÊ TRUY CẬP
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay363
  • Tháng hiện tại29,396
  • Tổng lượt truy cập1,862,116
hinh anh dong phao hoa 1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây