Sầu đông vẫn tím

Thứ ba - 14/11/2017 23:02
Nguyễn Thị Quỳnh Liên - Tổ Ngữ văn
Sầu đông vẫn tím
1.Cô là lính mới. Rất hồn nhiên và vui vẻ. Anh trầm tính, ít nói. Sáng nào lính mới cũng pha trà cho cả phòng rồi cũng bưng một tách cho trưởng phòng. Anh mải việc. Tách trà để nguội ngắt. Một lần cô bưng trà đến rồi cứ đứng mãi. “ Anh không biết em đã bỏ gì vào trà à?”. Anh giật mình: “Cô bỏ gì? Chẳng phải là trà sao?”. Cô cười rồi bưng tách trà lên, giục: “Anh uống đi, từ từ thôi, và nhắm mắt lại”. Bất giác, anh làm theo cô. Hương gì vậy? . Anh thầm nghĩ . “Anh nhận ra chưa?”. Cô chăm chú chờ đợi. Anh lắc đầu. Cô vẫn không thất vọng. “Hương sầu đông đó”. Anh ngơ ngác. “Sầu đông ư?. Làm thế nào mà uống được. Chẳng phải sầu đông độc lắm sao?”. Cô cúi người, đặt một ngón tay lên miệng: “Đó là bí quyết không thể bật mí. Anh cứ uống đi, không chết đâu mà sợ”.Anh đỏ mặt, bối rối. Rồi anh nhận ra sự vô tâm của mình. Bấy lâu chưa một lời cảm ơn cô. Anh coi đó là nhiệm vụ của lính mới.

2. Tan giờ làm sáng, cô hớn hở thông báo: “Hôm nay em mời cả phòng món bánh bông lan em tự làm. Kỉ niệm lần đầu bài được lên báo”. Cả phòng ríu rít quanh giỏ bánh của cô. Một mùi hương thoang thoảng bay. Vẫn hương hoa sầu đông. Nhẹ nhàng. Quyến rũ. Cô nghiêng người trao anh một miếng bánh. Mái tóc cô khẽ khàng chạm vào má anh, mát rượi hương sầu đông. Qua bờ vai cô, anh mơ màng nhìn bầu trời đang hé nắng. Tia nắng đầu tiên trong ngày: non nớt, dịu dàng. Đâu phải lúc nào trời cũng âm u. Anh thầm nhủ.

3. Bao giờ cũng vậy, anh là người cuối cùng rời tòa soạn khi thành phố đã lên đèn. Có khi bận việc. Nhưng nhiều lúc anh cố nán lại, đọc đi đọc lại mấy tờ báo cũ rích hoặc để trầm tư suy nghĩ về những tháng ngày đã qua. Anh không phải con người hoài cổ nhưng anh sợ sự cô đơn khi đối diện với mình trong căn nhà trống. Vì thế, bước chân về nhà bao giờ anh cũng vùi vào giấc ngủ. Anh cũng không phải là con người yếu đuối nhưng anh sợ sự yên lặng. Vậy mà khi đến cơ quan anh lại thu mình trong sự lặng yên. Đồng nghiệp thỉnh thoảng rủ anh đi nhậu, nhưng anh không uống được. Lâu dần người ta cũng quen với sự vắng mặt của anh. Và anh cũng quen với sự tự do trong phòng làm việc của mình. Từ khi cô về, không khí rộn ràng hơn, đồng nghiệp háo hức, vui vẻ hơn, nhưng anh vẫn không thể xóa nhòa ngăn cách đó. Thỉnh thoảng qua tấm rèm cửa anh vẫn thấy bàn tay cô thoăn thoắt trên bàn phím. Vẫn mái tóc nghiêng nghiêng, bồng bềnh.
Anh khóa cửa. Đi qua bàn làm việc của cô, không nén mổi tò mò, anh dừng chân. Đồ dùng thật dễ thương. Tất cả mọi thứ đều được trang trí bằng những hình thú bông ngộ nghĩnh và một màu tím đến nao lòng. Trên bàn, lặng lẽ một nhánh sầu đông nhỏ. Cánh hoa li ti màu tím biếc. Một mùi hương dìu dịu man mác. Một cô gái cổ điển. Anh mỉm cười. Dường như có một cái gì đó đang vỡ ra, trong anh.

4. Cô có vẻ ngại ngần, ánh mắt thôi không còn long lanh như thường ngày. “Anh cho em nghỉ phép ít hôm, em có việc quan trọng…”. Cô ngập ngừng không nói hết câu. Theo thói quen, anh buột miệng: “Việc gì?”. Nhưng nhìn dáng điệu bối rối của cô, anh im lặng. Rất lâu sau cô vẫn đứng yên. Bồn chồn. Năn nỉ. Anh lặng lẽ gật đầu. Rồi những ngày sau đó anh thấy trống vắng, thấy thiếu cái gì đó. Phía tầm mắt của anh trống trải vô cùng. Anh dừng tay, nhấp một ngụm trà. Lạnh ngắt. Sao mà đắng nghét. Anh bỗng thấy nhớ hương sầu đông. Mùa này có còn sầu đông không nhỉ? Mà ở thành phố kiếm đâu ra loài hoa bình dị đó. Đã lâu lắm rồi cõi lòng bình yên của anh lại dậy sóng.

5. “Anh thấy em thích sầu đông sao em không lấy bút danh là sầu đông?”. Anh hỏi, khi hai người đứng uống cà phê ở ban công. Cô không trả lời, giấu ánh nhìn trong buổi chiều đến muộn. Anh cũng không dám nhìn sang. Cả hai cùng lặng yên. Ánh mắt anh lang thang trên bầu trời yên ả. Tiếng một đôi chim gọi nhau ríu rít trên cây bàng trước ban công, nơi anh và cô đứng. Khi thì như thì thầm, khi thì như hờn ghen. Rồi cả hai cùng giang cánh bay đi trên nền trời đang tím dần. Rất tự nhiên, cả anh và cô cùng quay lại nhìn nhau. Bối rối, thẹn thùng, cô khẽ nói “Nếu anh thích anh cứ gọi em là sầu đông”. Rồi đi thật nhanh không kịp nhìn thấy buổi chiều đang rạng rỡ trong mắt anh.

6. Cô nói với anh về loài hoa sầu đông. Anh gật gù: “Giống như anh nghĩ về em”. Đang đi, cô bỗng dừng lại, xoay người, nhìn thẳng vào mắt anh “Anh điều tra em à?”. Nhìn đôi lông mày cong lên, anh phì cười: “Anh tưởng tượng thôi”. Cô hất nhẹ mái tóc, ánh mắt tím ngát màu sầu đông. Anh ngân nga vài điệu sáo quen thuộc. Có gì đâu, chỉ nhắm mắt lại anh cũng có thể nhìn thấy loài hoa mỏng manh, bình dị như sương khói ấy. Thầm lặng nhưng nồng nàn. Trong tay anh, bàn tay cô mềm mại, nóng bỏng.

7. Xuống xe, anh chạy như bay về cơ quan. Một tuần đi công tác với anh dài hơn cả quảng đời anh có mặt trên thế gian này. Và cô sẽ rất ngạc nhiên trước món quà của anh. Chắc chắn rồi, giống sự ngạc nhiên của bao người khi anh đặt hàng. Anh đứng sững, nụ cười chợt tắt. Mọi người trong phòng nhìn anh như ái ngại. Bàn làm việc trống trơn, như chưa bao giờ có sự tồn tại của cô. Trên bàn, một tờ giấy lặng yên, bất động. Cô đã chuyển công tác. Anh cố lục lọi mong tìm được một vật gì đó cô bỏ lại. Trong ngăn kéo, nhánh sầu đông ép khô, nhưng vẫn thoang thoảng hương. Anh cầm trên tay, ngẩn ngơ.
Anh nhớ rất rõ- hôm liên hoan kỉ niệm ngành – cả phòng rất vui. Anh cũng rất vui và cô, niềm hạnh phúc luôn rạng ngời trên khuôn mặt. Anh thấy lòng lâng lâng. Lâu rồi, năm năm rồi anh lại hát, lại trẻ trung như thế. Rồi hình như anh bị kích động. Anh vò đầu, cố nhớ lại, mọi thứ đang xáo trộn, không rõ rệt . Hình như hôm đó anh có uống và nói hơi nhiều. Anh thảng thốt, giật mình đánh rơi nhánh sầu đông. “Đàn bà không đáng tin”. Anh không đủ tỉnh táo để thấy cả phòng lặng đi trước câu nói của anh. Sáng hôm sau cô vẫn vui vẻ chuẩn bị hồ sơ cho anh đi công tác. Thế mà khi trở lại, tất cả lại giống năm năm trước. Chỉ có điều cô không phải là người bội bạc mà chính là anh. Anh không hiểu sao mình lại nói như vậy trong khi quá khứ đã hoàn toàn quên lãng trong anh. Anh lặng ngắm bức tranh cô gái mơ màng bên hoa tím sầu đông mà nghe lòng quặn lên nỗi nhớ thương. Con người ta cũng thật lạ. Dù ở lứa tuổi nào nhưng khi đứng trước một tình yêu đích thực cũng trở nên nông nổi. Anh tưởng sau bao nhiêu sóng gió của tình đầu đã tan vỡ anh sẽ chín chắn hơn, sâu sắc hơn. Có lần cô đã nói “Ai cũng có một quá khứ. Dù quá khứ của anh thế nào thì em mong rằng nó không khiến anh bận tâm nữa”. Lúc đó anh đã cười rất nhiều, cho rằng cô đang ghen. Và rõ ràng anh đã quên, đã không nhớ. Anh chợt nhận ra tận cùng của sự mất mát người ta lí trí hơn nhiều. Và yêu thương cảm thấy rõ ràng hơn sau mỗi lần nhìn lại. Nâng niu nhánh sầu đông trên tay, anh nghĩ mình cần phải biết chờ đợi bởi dẫu nó đã khô nhưng vẫn vẹn nguyên một màu tím biếc. Cũng như trong căn phòng này, vẻ mong manh, dịu dàng mà mạnh mẽ của cô vẫn luôn hiện hữu. Một cánh chim ngang qua bầu trời. Hình như giờ đã cuối xuân. Nhưng sầu đông vẫn một màu tím biếc, vẫn giữ nguyên niềm kiêu hãnh của nó. 

 

Tác giả bài viết: (Theo Quỳnh Liên)

Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 3.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

  • VĂN BẢN MỚI

Kế hoạch tuần 47 năm học 2020 - 2021

Kế hoạch tuần 47 năm học 2020 - 2021

Lượt xem:3 | lượt tải:1

Kế hoạch tuần 46 năm học 2020 - 2021

Kế hoạch tuần 46 năm học 2020 - 2021

Lượt xem:12 | lượt tải:4

Kế hoạch tuần 44 năm học 2020 - 2021

Kế hoạch tuần 44 năm học 2020 - 2021

Lượt xem:11 | lượt tải:7

Kế hoạch tuần 43 năm học 2020 - 2021

Kế hoạch tuần 43 năm học 2020 - 2021

Lượt xem:18 | lượt tải:10

Kế hoạch tuần 42 năm học 2020 - 2021

Kế hoạch tuần 42 năm học 2020 - 2021

Lượt xem:33 | lượt tải:12
  • THỐNG KÊ TRUY CẬP
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay817
  • Tháng hiện tại21,574
  • Tổng lượt truy cập1,754,300
hinh anh dong phao hoa 1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây